Home Tản Mạn Trà sữa hay Chè ?

Trà sữa hay Chè ?

by Admin

Tôi sinh năm 1992, thuộc thế hệ 9x và còn là một trong những lứa đầu tiên của một giai đoạn đầy phức tạp này. Tính từ năm sinh của chúng tôi trở về trước, chúng tôi vẫn là những người trẻ về tuổi nhưng tính cách thì đã già.

Khi chúng tôi còn nhỏ, cả xóm vẫn còn những chiếc tivi đã cũ, to và dày, có đầu chiếu băng. Mấy đứa thường hay túm tụm lại chơi dây chuyền, bắn bi, ô làng, chơi nẻ… Lớn lên một chút thì xin tiền mẹ ăn sáng nhưng ăn có một nửa, để dành một nửa còn lại ăn vặt. Hồi đó tiền ăn sáng của tôi chỉ có 1000đ, tôi ăn 500 và để dành lại 500. Muốn ăn thêm cũng không có tiền mua mà ăn. Hôm nào tôi mà kì kèo với mẹ xin 2000đ để mua chuối chiên nhà cô hàng xóm thì y như rằng tôi bị mẹ mắng té tát.

Lớn hơn chút nữa, chúng tôi để dành tiền vô quán net lập nick Yahoo mà chat chit, bày đặt nói chuyện tào lao với những người lạ mặt chẳng biết ai là ai, bấm phím không quen chỉ gõ có một ngón. Rồi nghe nhạc Đan trường, Lam Trường, Mỹ Tâm, Cẩm Ly trên mấy trang web nhạc số, rồi chơi mấy game vui vui nhẹ nhàng. Khi đang độ tuổi dậy thì, chúng tôi sau giờ học rủ nhau vô mấy quán nước bán đồ ăn vặt sau cổng trường.

Ăn gì đây nhỉ ? Thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có gỏi, nước ngọt, phồng tôm, chả cá nướng và chè. Hồi đó 3 ngàn đồng là có một cốc chè ăn no bỏ cả bữa cơm. Chè hồi đó đơn giản chỉ có chè đậu các loại, cùng lắm có thêm món thạch dừa, thạch trái cây hay sang hơn có sâm bổ lượng.

Nhưng hồi đó, lâu lâu chúng tôi mới rủ nhau vô ăn thôi. Tiền ai nấy trả. Chứ không phải bữa nào cũng có. Đi học xong là vội về nhà ngay, chớ có dám la cà lang thang ngoài đường bao giờ. Mà cả thành phố cũng chỉ có 2, 3 quán bán đồ ăn vặt giải khát như thế, nên chúng tôi thường tập trung vào một quán nào hay đến. Cho đến khi lên Đại học rồi, tôi và nhóm bạn trong lớp – những con người từ nhiều vùng miền khác nhau vẫn hay rủ nhau đi ăn chè.

Thật ra lúc tôi học Đại học, đã có trà sữa xuất hiện rồi. Đối với bọn trẻ bây giờ, chỉ cần là lứa sinh năm 1996, 1997 trở về sau thì trà sữa đã trở nên quá thông dụng, mọi lúc mọi nơi trong cuộc sống. Khi tụi nó sinh ra, nhà đã có đầu đĩa hiện đại hơn tí xíu. Có nhà còn sắm hẳn máy vi tính riêng cho con. Tầm thế hệ 10x ( sinh năm 2000 trở về sau ) chắc gì đã còn chơi những trò chơi dân gian của chúng tôi hồi trước. Đã có máy vi tính, di động từ cái nghe nhạc được, có 1,2 hay 3 trò chơi nhỏ được cài sẵn trong máy giờ chuyển sang cái có thể chạm trực tiếp được vô màn hình, to hơn, hiện đại hơn, truy cập được cả Internet nữa.

Tiền ăn sáng tụi nó cũng không còn phải dè chừng như chúng tôi khi trước. Ba mẹ thoải mái hơn, vung tay mạnh hơn, chỉ sợ con đói chứ không sợ con xin thêm tiền. Ăn sáng không thôi đã 10, 15 ngàn, rồi còn sữa, bánh, kẹo, nước trái cây…. Con tan học, nó đòi ăn cái này cái kia cũng cố mà chiều theo ý nó. Lớn hơn chút nữa, thì có Facebook, Zalo lướt lướt rành rẽ cả trong giờ học, sử dụng điện thoại điêu luyện thôi rồi. Game Trung Quốc hoặc Việt Nam sáng chế thì mạnh bạo hơn trước, PK tranh đấu các kiểu. Nhạc K-Pop, Idol, ca sĩ trẻ này kia khác nọ rành đến tận gia đình nhà người ta còn hơn cả Lịch sử, Địa lí…

Cũng là tụ tập sau giờ học, nhưng bây giờ là hàng ngày chứ không phải lâu lâu như trước nữa. Đứa nào nghèo thì ít nhất cũng có hai chục ngàn, giàu giàu thì cả trăm ngàn trong túi. Chỉ cần 15 ngàn là có thể mua được một ly trà sữa ngon lành mà uống rồi. Đứa nào vui thì nổi hứng bao cả nhóm. Trà sữa bây giờ đếm sơ sơ cả hai bàn tay, hai bàn chân cũng chưa hết các loại. Từ loại trà sữa truyền thống ban đầu chỉ có trân châu đen, rồi chuyển sang thêm hương này vị kia, thêm tí thạch trái cây.

Còn thời nay là cả một trời hương vị, một rừng các loại thạch topping khác nhau, nào là trân châu trắng tuyết, trân châu trắng 3Q ngọc trai, trân châu caramen, thạch phô mai, thạch củ năng, thạch cà phê, pudding trứng này nọ… Bây giờ lại còn có lớp váng kem ở trên nước thay vì hồi trước chỉ có trà sữa và đá. Váng kem cũng dăm ba loại : váng phô mai, vàng kem sữa béo, váng kem mặn, váng kem trà xanh… Mới đây còn có món trà sữa nóng, trà sữa vị Kem tươi, trà sữa đá xay nữa….

Quán trà sữa thì đếm không hết, lớn có, nhỏ có, tầm trung cũng có. Trước khi tan học bàn nhau đi Trà sữa, ra khỏi cổng trường thì tranh cãi đi quán mô. Quán nào nhân viên phục vụ được, máy lạnh ok, không gian đẹp để sống ảo, quán nào mới mở, quán nào đang khai trương, quán nào giảm giá… Thật khó khăn, rắc rối nhức cả đầu để lựa chọn.

Cũng không thể trách lớp nhỏ, khi mà kinh tế nước nhà đã đổi khác đi rất nhiều. Nói chung phải hòa nhập với thế giới hơn, phải tân tiến hơn chứ không thể cổ lỗ mãi được. Đồng tiền càng ngày càng mất giá. Khi tôi 5 tuổi, tờ 50 ngàn giá trị như cả tờ 200 ngàn ngày nay. Bây giờ, 50 ngàn chẳng khác gì 5 ngàn thời đó. Ít quá cũng không phải, nhưng nhiều cũng không được. Nhưng vèo một cái là hết. Hàng hóa đa dạng hơn, con người tha hồ lựa chọn hơn. Thích là nhích. Chán cái này là tìm cái khác. Bạn bè không chơi với nhau thì vẫn còn có cái di động. Chả buồn tẹo nào. Hồi xưa không chơi vì bị tẩy chay hay không muốn chơi là y như rằng bị cô lập hết. Buồn tủi lắm. Hồi xưa lâu lâu đi ăn chè thấy vui vui. Giờ mà ngày nào không vô quán trà sữa là thiếu thốn, khó chịu vô cùng.

Nói chung chốt lại vẫn là, thế hệ chúng tôi ngày trước khác, thế hệ chúng nó bây giờ khác. Chúng tôi từng phán xét cách sống của tụi nhỏ, cho rằng con nít ranh đánh mất hết cả giá trị truyền thống. Tụi nó thì câng câng liếc háy “ Mấy bà thì biết gì mà nói”. Mỗi thế hệ sẽ có những sở thích, thú vui làm tiêu chuẩn riêng. Sao mà nói được. Thời cuộc phải thay đổi chứ, không thể cứ dậm chân tại chỗ. Nhưng dù sao, đến một lúc nào đó – trà sữa hay chè đều vẫn mãi là thanh xuân của cả một đoạn đường thế hệ.

PHƯƠNG THỤ

You may also like