Home Văn Mẫu THCSVăn Lớp 9 Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài viết số 3 lớp 9 đề 1 kể về lần em mắc lỗi xem trộm nhật ký

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài viết số 3 lớp 9 đề 1 kể về lần em mắc lỗi xem trộm nhật ký

by Admin

Cuộc đời ai cũng đã từng mắc lỗi, những lỗi lầm tuy nhỏ những đã để lại cho em nhiều bài học quý giá, là hành trang cho em bước đi vững chắc trên con đường đời. Thật ra vấp ngã không hề đáng sợ, điều khó khăn nhất mà mỗi người chúng ta phải trải qua đó là việc đứng lên sau những vấp ngã ấy như thế nào. Có những lần vấp ngã khiến chúng ta cảm thấy tuyệt vọng, nhưng nhiều lần vấp ngã lại giúp ta mạnh mẽ hơn để không bị ngã thêm bất kì một lần nào nữa. Nhật kí là một điều rất riêng tư với mỗi con người và dù thế nào thì việc lén xem nhật kí của người khác lại là một hành vi không đúng mực. Tuy nhiên, người xưa từng nói: “Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại”, nếu chúng ta nhận ra lỗi lầm của bản thân và tự hứa sẽ không bao giờ làm việc gì tương tự như thế, có lẽ mọi lỗi lầm đều có thể được bỏ qua. Câu chuyện dưới đây là trải nghiệm của cá nhân một người và đồng thời cũng để lại nhiều bài học sâu sắc.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ VỀ MỘT LẦN EM TRÓT XEM NHẬT KÍ CỦA BẠN

Có người đã từng cho rằng: “Nếu bạn đóng cửa với mọi sai lầm, chân lí cũng bị bạn cho đứng ở ngoài cửa.” Đúng như vậy, cuộc đời ta ai cũng đã từng mắc sai lầm, nhưng điều để lại cho chúng ta lại là những kinh nghiệm quý giá. Tôi cũng đã từng như thế, đã từng vì tò mò mà trót xem trộm nhật kí của bạn. Câu chuyện ấy cho đến nay vẫn đau đáu trong trái tim tôi, nhưng đồng thời cũng đã để lại cho tôi bài học đắt giá.

Đó là một ngày cuối năm lớp 8, khi cái nắng oi ả và tiếng ve râm ran trên từng bụi cây đã gọi mùa hè của chúng tôi trở lại. Giờ ra chơi, mấy đứa bạn tôi đứa ríu rít chạy ra sân trường chơi ô ăn quan, đứa túm năm tụm bảy trò chuyện cười vang cả một góc trời. Tôi lơ đễnh ngồi một chỗ, ngắm nhìn cái nắng vàng ươm đang chảy trên từng ngọn cây, len qua từng kẽ lá, lòng chợt cảm thấy thích thú vì một kì nghỉ hè đã sắp cận kề. Chợt con mắt tôi liếc qua chỗ ngồi của Lan – cô bạn bàn trên đã chạy ra ngoài sân nhảy dây cùng chúng bạn lúc nào. Lan là một cô gái vui vẻ, hay cười, lúc nào cũng có thể đem lại cho người khác nụ cười vì tính cách hài hước và chân thật. Bạn bè rất quý Lan và chắc hẳn trong lòng ai cũng ao ước bản thân mình có thể luôn vui vẻ như bạn ấy. Ô kìa,… hình như… trong ngăn bàn bạn ấy có cái gi đẹp thế nhỉ? Tôi cố rướn mình để ngắm nhìn cái vật nhỏ xinh đang lấp ló trong ngăn bàn Lan. Một quyển sổ nhỏ!

Tôi ngồi yên mà trong lòng chẳn thể nào xóa đi cảm giác tò mò. Quyển sổ ấy ghi gì nhỉ? Đấy có phải quyển sổ tay toán học mà Lan thường nói hay không? Tôi rời khỏi chỗ, nhìn xung quanh. Trong lớp chỉ có mình tôi, nếu tôi lấy quyển sổ ấy ra cũng chẳng ai biết. Mà Lan lại đang ở ngoài… Cái tình tò mò của tôi lại nổi lên, nhưng nếu xem trộm quyển sổ của người khác như thế là rất xấu… Tôi mông lung trong những suy nghĩ, cái quyển sổ nhỏ xinh kia cứ như đang trêu tức tôi. Cuối cùng, tôi đứng hẳn dậy, với lấy quyển sổ ấy và mở ra đọc. Không, đó không phải là sổ tay toán học, đó là nhật kí của Lan! Mồ hôi tôi bắt đầu túa ra đầy mặt. Tôi sững sờ trước những dòng chữ của Lan. Hóa ra nhà Lan lại nghèo và khó khăn đến thế. Hóa ra đằng sau gương mặt hay tươi cười kia lại là những lo toan cơm áo của một người chị cả khi bố mẹ luôn ốm đau, em thì còn nhỏ dại. Hóa ra mấy đứa chúng tôi chỉ nhìn thấy vẻ ngoài vui vẻ của Lan mà không biết rằng bạn ấy đã phải gồng gánh nhiều áp lực trên vai ấy thế nào…

“Tùng…tùng…tùng”. Hồi trống báo giờ ra chơi kết thúc kéo tôi trở lại hiện tại. Tôi vội vàng nhét quyển sổ ấy vào chỗ cũ rồi ngồi ngay ngắn lại vào chỗ của mình. Cả giờ hôm ấy tôi không thể nào tập trung được vì nỗi xấu hổ đang bao quanh. Một cảm giác tội lỗi trùm lên tâm trí của tôi. Trước giờ, tôi rất ghét ai động vào những gì riêng tư, vậy mà chính tôi lại mở quyển nhật kí của Lan ra đọc! Tôi chẳng hiểu nổi tại sao tôi lại làm như vậy nữa. Lan quay xuống làm cắt mạch suy nghĩ của tôi:

– Này, cậu làm sao thế, cả ngày nay cứ lơ đễnh thế là sao?

– À…. Không… không có gì đâu.

Mấy ngày qua đi, Lan vẫn tươi cười, vẫn pha trò như mọi ngày. Có lẽ bạn ấy không biết chuyện tôi đã lỡ xem nhật kí của bạn ấy, nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng cảm thấy tội lỗi mỗi khi nhìn thấy Lan. Cho đến một ngày kia, lấy hết can đảm, tôi hẹn Lan ra một góc. Tôi quyết định sẽ xin lỗi Lan vì những gì mình đã làm…

– Cậu hẹn mình ra đây có chuyện gì thế? – Lan hỏi tôi.

– Mình… mình có chuyện…muốn nói… – Tôi ấp úng.

– Có chuyện gì cứ nói ra xem nào, trông cậu bây giờ đỏ hết mặt lên rồi kia kìa- Lan bật cười.

– Mình… Thật ra là… Tuần trước…Mĩnh lỡ xem trộm nhật kí cậu để trong ngăn bàn. Quyển sổ đẹp quá, mình không cố ý. Mình xin lỗi…

Lan chợt lặng yên. Tôi nhắm mắt và chờ đợi ở bạn ấy một trận cuồng phong. Lan sững sờ một hồi rồi nói:

– Vậy là cậu biết hết rồi ấy hả?

Tôi im lặng.

– Thật ra chẳng ai biết được hoàn cảnh nhà tớ cả. Nhưng không sao, cậu đã dung cảm nhận ra lỗi của mình là được rồi. Trước giờ tớ chỉ mong có người nào thấu hiểu cho tớ thôi. Kể ra trong cái rủi cũng có cái may đấy chứ.

– Vậy là cậu tha lỗi cho mình?

– Tất nhiên rồi.

Lòng tôi chợt reo vui. Lan đã tha lỗi cho tôi, và tôi đã thấu hiểu đựo hoàn cảnh khó khan của bạn ấy. Tôi thiết nghĩ mình phải làm gì đó để có thể giúp đỡ được Lan. Từ đó, mỗi khi buồn, tôi thường tìm cách để giúp đỡ Lan. Chúng tôi thân nhau từ hồi đó…

Vậy đấy, đó là một kỉ niệm đáng nhớ trong quãng đời cấp 2 của tôi. Và tôi chợt nhận ra, điều quan trọng không phải bạn đã mắc lỗi lầm gì, mà là cách bạn đối mặt với nó và sửa chữa nó như thế nào. Những vấp ngã mà bạn gặp phải bây giờ hóa ra lại trở thành những kinh nghiệm quý báu giúp bạn ngày một trưởng thành hơn trên mỗi con đường bạn đi.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ MỘT LẦN EM TRÓT XEM NHẬT KÍ CỦA BẠN

Cuộc đời của mỗi con người chắc hẳn đã từng trải qua những kỉ niệm đáng nhớ. Đó có thể là những kỉ niệm vui, buồn nhưng đều in dấu trong kí ức. Và với em cũng vậy, đó là lần em trót xem trộm nhật kí của bạn. Kỉ niệm đó đã để lại cho em một bài học khó quên.

Em còn nhớ hôm đấy là một buổi chiều thứ bảy đẹp trời. Như thường lệ, em sang nhà Tú Anh để học bài cùng bạn. Tú Anh là người bạn thân của em từ khi chúng em mới bước vào lớp Một. Buổi học đầu tiên, vì còn lạ lẫm với mọi thứ nên em đã òa khóc nức nở khi thấy mẹ đi về. Khi ấy Tú Anh đã đến làm quen với em, động viên em rồi dẫn em vào chỗ trống cạnh bạn. Từ đó chúng em là đôi bạn gắn bó với nhau như hình với bóng, hai đứa thường sang nhà nhau để học bài, tâm sự những câu chuyện thầm kín. Gia cảnh nhà Tú Anh không được khá giả, mẹ bạn mất sớm, bố lại ốm yếu nên chỉ trông chờ vào cửa hàng tạp hóa nhỏ. Khó khăn là vậy nhưng Tú Anh học rất giỏi, ngoan ngoãn, hiếu thảo. Bạn đã đi làm thêm vài công việc nhỏ để có thể phụ giúp bố. Đó cũng là lý do làm em luôn yêu mến, khâm phục cô bạn nhỏ bé của mình.

Hôm đó, hai đứa đang cùng nhau giải bài tập thì bố bạn có việc nên đi ra ngoài. Tú Anh phải ra trông cửa hàng giúp bố, còn em thì ngồi lại ở phòng, làm nốt bài tập. Giải xong bài tập toán, em dừng tay và lấy quyển sách trên giá sách của Tú Anh để đọc, thì bất ngờ một quyển sổ nhỏ rơi xuống. Quyển sổ in hình Totoro, nhân vật hoạt hình mà bạn yêu thích và có khóa bằng số nên em đoán là sổ nhật kí. Em hơi ngạc nhiên và có chút không vui vì Tú Anh có điều giấu mình. Tuy vậy lúc đầu em vẫn có ý định đặt quyển sổ lại chỗ cũ vì nghĩ ai cũng có bí mật không thể chia sẻ, hơn nữa Tú Anh lại là bạn thân của em, em cần phải tôn trọng sự riêng tư của bạn ấy. Nhưng sự tò mò và lòng ích kỷ của bản thân lại xui khiến em làm việc sai trái. Em thầm nghĩ: “Mình sẽ thử mở xem sao. Nếu không được thì mình sẽ cất lại chỗ cũ, còn nếu được thì mình sẽ đọc một vài trang thôi. Dù sao thì bác đã nói là đi có việc hơi lâu một chút, nên Tú Anh chắc chưa vào phòng sớm như vậy đâu”. Nghĩ rồi, em bắt đầu thử mở khóa quyển sổ. Ban đầu em thử ngày sinh nhật của bạn, rồi đến ngày sinh nhật bố mẹ bạn, nhưng đều không được. “Có khi nào là ngày sinh của mình không nhỉ? Chắc không đâu, ngày sinh của bố mẹ bạn ấy còn không được cơ mà”. Nghĩ thế nhưng em vẫn cố thử. Và thật ngạc nhiên khi con số ngày sinh nhật của em lại đúng:

– Tú Anh thật là dễ thương quá đi – Em mỉm cười và lẩm bẩm một mình.

Em bắt đầu lật dở từng trang một. Em đã tự hứa với lòng là sẽ chỉ đọc một vài trang thôi, ấy vậy mà đôi bàn tay đáng trách kia cứ lật hết trang này đến trang nọ.

– Toàn là những câu chuyện ở lớp, ở trường và những câu chuyện bạn ấy đã kể với mình – Em thầm nghĩ.

Nhưng rồi bàn tay em bất giác dừng lại ở một bài viết cách đây đã năm tháng. Dòng trên cùng ghi ngày tháng như bao bài khác.

“30/01/2012

Hôm nay bố đã mua cho mình một chiếc xe đạp. Chiếc xe cũ thôi nhưng đối với mình nó quý giá biết chừng nào. Mình biết bố đã nói dối mình, bố đi ra ngoài nhưng thực chất là đi làm khuân vác. Công việc vất vả lắm nên mỗi lần về nhà, mặt mũi bố lại tái nhợt. Thỉnh thoảng, căn bệnh tái phát khiến bố đau bụng liên hồi. Mỗi lúc như vậy, mình thương bố lắm. Mình định nói cho bố là chuyện bố đi làm mình đã biết. Nhưng mình vẫn chưa đủ can đảm, hơn nữa, nói ra mình sợ bố buồn. Chiếc xe đạp bố mua cho mình có lẽ là tháng lương đầu tiên bố nhận được. Bố sợ đứa con gái nhỏ bé của bố thua kém các bạn nên bố luôn bù đắp cho mình bằng tất cả những gì bố có. Nhưng bố ơi, bố là báu vật trên đời của con. Con không cần điều gì cả, chỉ cần bố luôn bên cạnh con, để con có thể yêu thương và báo hiếu bố, thế là đủ rồi”

Em thấy cay cay nơi sống mũi rồi nước mắt bất giác lăn dài trên hai gò má. Em thấy thương Tú Anh biết bao nhiêu và vô cùng cảm động trước tình yêu thương của bạn dành cho bố. Tú Anh không may mắn như mọi người, nhưng lúc nào bạn cũng luôn lạc quan, vui vẻ. Chơi với nhau chín năm trời, vậy mà em đã vô tâm, không nghĩ bạn là một người sâu sắc như vậy. Đáng lẽ, em nên bên cạnh bạn nhiều hơn, chia sẻ với bạn nhiều hơn. Em còn thấy xấu hổ chính bản thân mình khi sống trong một gia đình khá giả mà không biết phấn đấu, chỉ đòi hỏi bố mẹ phải chiều theo sở thích của mình. Em đã nằng nặc đòi bố mua cho chiếc xe đạp để có thể đi chơi với bạn bè mà không nghĩ rằng bố đã làm việc vất vả bởi đồng tiền không dễ dàng kiếm ra được.

Em lại giở tiếp những trang tiếp theo

“12/02/2012

Hôm nay mình đã nhận được tháng lương đầu tiên và mình đã mua cho bố một chiếc áo mới. Bố vui lắm nhưng trong nụ cười vẫn có nước mắt. Bố ôm mình nghẹn ngào nói: “Bố cảm ơn con gái bố nhiều lắm và bố cũng muốn xin lỗi con vì không cho con được đầy đủ những thứ con muốn”. Mình đã nói với bố những điều mình suy nghĩ hôm trước và cả việc mình đã biết bố giấu mình đi làm. Bố đã hứa sẽ không đi nữa và sẽ luôn ở bên đứa con gái nhỏ bé của mình. Hôm nay quả thật là một ngày vui”

Càng đọc em càng cảm động trước câu chuyện của hai bố con Tú Anh bao nhiêu, em càng cảm thấy có lỗi với bố mình bấy nhiêu. Em cứ khóc và nghĩ đến những ngày tháng đã làm cho bố buồn lòng. Thế rồi, Tú Anh đi vào phòng, em chạy vội đến bên bạn, gục đầu vào vai bạn mà khóc.

– Mình xin lỗi, cho mình xin lỗi.

Nhìn thấy quyển sổ đang mở trên bàn, có lẽ bạn đã hiểu được phần nào:

– Thôi không sao, cậu đừng khóc nữa.

– Mình thấy thật xấu hổ. Càng nghĩ đến cậu, mình càng thấy hối hận vì những gì mình làm. Mình thấy thương bố mình quá, và thương cả cậu nữa.

Tú Anh nhẹ nhàng mỉm cười;

– Nếu cậu làm sai điều gì thì nên chuộc lại lỗi lầm, khóc như vậy đâu phải là cô gái mạnh mẽ mà mình biết. Đúng không nào?

Em lau nước mắt rồi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tú Anh:

– Cậu là người bạn tốt, cậu đã giúp mình hiểu ra được nhiều bài học đáng quý trong cuộc sống. Cậu có hứa là sẽ làm bạn mình mãi mãi không?

– Mình hứa.

Câu chuyện đã qua đi từ lâu. Dù bây giờ học tập ở hai ngôi trường khác nhau nhưng chúng em vẫn thường xuyên liên lạc, trao đổi. Kỉ niệm đọc trộm nhật kí năm nào mãi mãi không bao giờ phai trong tâm trí em, vì nó giúp em nhận ra được nhiều giá trị đáng quý trong cuộc sống.

Nguồn Internet

You may also like