Biển đẹp nhất vào buổi sáng và buổi chiều. Hãy tả lại cảnh biển để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất

Like Comment

Biển đẹp nhất vào buổi sáng và buổi chiều. Hãy tả lại cảnh biển để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất

Gợi ý

Hè vừa qua, do kết quả học tập tốt, em được bố mẹ cho đi Sầm Sơn. Sầm Sơn thuộc tỉnh Thanh Hóa, là một trong những bãi biển đẹp nhất nước ta. Kì nghỉ đã để lại cho em nhiều điều thú vị. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu sắc nhất đối với em lại là cảnh buổi chiều trên bãi biển này.

Trước hết phải nói ngay rằng, đó là một buổi chiều muộn, khi dân tắm biển đã về gần hết. Cái vui tươi, sặc sỡ, ồn ào của những tấm ô, dù đủ màu với những cuộc nhảy sóng, lênh đênh hàng phao, thuyền cao su không còn nữa. Biển được trả về dáng vẻ nguyên sơ của nó. Biển chỉ còn lại một màu xanh bất tận. Cái màu xanh không có từ ngữ để diễn tả nên đành gọi là “màu xanh nước biển”. Từ ngoài xa ấy biển trông phẳng như một bức tường màu được viền bằng một dải “đăng ten” hồng của chân trời lặn, chỉ còn những tia sáng hắt lên. Gần hơn, biển bắt đầu cuộn sóng. Không biết trong lòng biển thế nào, chỉ thấy chập chờn, tha thướt, nhấp nhô, thành từng lớp những con sóng đuổi theo nhau. Càng vào gần bờ lớp sóng sau càng cao hơn lớp sóng trước. Cách bờ chừng 100 mét chúng đổi chỗ cho nhau, lớp sóng trước cao, lớp sóng sau thấp. Thế rồi ngay trước mặt em là một bức thành bằng sóng màu trắng bạc. Bức thành ấy đổ sập xuống trút nước ào ào vào bờ. Từng đợt sóng cứ như thế, liên tục “liếm” bãi cát, để lại những ngấn cát màu sâu sẫm. Sóng như trẻ con, từng đoàn, từng đoàn “đùa” nhau mãi không chán. Mỗi lần sóng đổ vào bờ là một lần bờ cát đầy những vỏ ốc biển nhỏ. Chúng dài khoảng 5 xăng ti mét màu trắng hoặc màu nâu, tất cả đều óng ánh. Cũng mỗi lần như thế, những chú còng gió bị sóng lôi từ dưới đất lên, hốt hoảng chạy trên bãi cát phẳng mịn rồi nhanh nhẹn lại rúc xuống cát. Em chăm chăm nhìn những đợt sóng đổ lên bờ để chọn nhặt vỏ ốc. Đến khi ngẩng lên nhìn ra biển, đã thấy ở phía Nam, từng đoàn thuyền đánh cá, buồm trắng buồm bâu, rồi bè mảng xăm xăm cặp bờ. Phía ngoài khơi xa ấy, ráng hồng đã lại bừng lên. Biển đã bất đầu tuần trăng rồi đấy! Em rất muốn đứng trước biển để xem trăng lên. Nhưng bố em bảo “Về thôi con! Ngày mai ta sẽ đi xem trăng. Đừng lo, biển mùa này lúc nào chẳng đẹp”.

You might like

About the Author: Văn Mẫu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *